Bởi trong bóng tối thành thử Đán giò chộ đặt vợ hạng trui mỉm cười

Vì trong bóng tối nên Đán không thấy được vợ của mình mỉm cười khi nghe câu nói cuối cùng. Thanh xoay lưng nằm nghiêng. Năm phút sau nàng nghe tiếng thở đều đều của chồng vang lên. Bỗng dưng nàng cảm thấy cô đơn lạ lùng. Thứ cô đơn mênh mông trùm phủ lấy tâm hồn mình và cứ ở yên trong đó rồi trở thành một căn bệnh trầm kha không thuốc chữa. Đêm đêm nàng nằm cạnh người chồng bệnh hoạn và nhiều tuổi hơn xem tu vi 2014 mình để trằn trọc, suy nghĩ, mộng mơ và cuối cùng buồn rầu ứa nước mắt vì mơ không phải là sự thực. Dù sống với nhau hơn mười năm, dù có với nhau hai mặt con; nhưng nàng với chồng như hai người tuy không hẵn xem boi tu vi 2014 xa lạ mà ngăn cách và thiếu sự cảm thông. Người ta bảo ở cạnh người già thời mình sẽ mau già hơn. Thanh cảm thấy điều đó không sai sự thực, ít nhất trong hoàn cảnh của mình. Dù không bao giờ la mắng, quát tháo, đánh đập hoặc đay nghiến nhưng Đán không hề có cử chỉ âu yếm và săn sóc nàng. Ngay cả trong vấn đề ân ái cũng vậy. Nàng không có sự rung động hoặc cái cảm giác say đắm. Nàng chỉ làm bổn phận của một người vợ thỏa mãn đòi hỏi của chồng. Thế thôi. Nhất là ba bốn năm sau này do ở tình trạng sức khỏe suy kém Đán lên giường là ngủ khò một mạch tới sáng. Lâu quá rồi nàng quên mất chuyện ân ái với chồng. Hai vợ chồng càng ngày càng thêm ít chuyện trò với nhau. Hai giờ sáng Thanh mới thiếp dần vào giấc ngủ trong đó nàng thấy mình đang lái xe trên con lộ rộng thênh thang mà hình dáng người ngồi bên cạnh thật nhạt mờ.
Thanh rụt rè bước vào văn phòng của IOM. Đây là một văn phòng tư chuyên môn lo giấy tờ đoàn tụ nằm tại số 1 đường Phạm Ngọc Thạch.
Chị Thanh...
Thanh quay lại khi nghe có người gọi tên mình. Nàng vui mừng khi thấy Hằng, người bạn ở đại học tổng hợp.
Chị đi đâu vậy?
Muốn hỏi Hằng vài câu...
Chị lại bàn của em ngồi rồi mình nói chuyện sau... Chị có chuyện gì cần?
Hằng cười hỏi. Thanh nói nhỏ.
Chị muốn hỏi Hằng về cách thức để được bảo trợ...
Thanh thong thả kể cho bạn nghe về chuyện cháu chồng muốn bảo trợ gia đình nàng qua Mỹ. Hằng lắc đầu cười.
Không được đâu chị ơi. Cái ưu tiên cậu cháu không nằm trong danh sách đoàn tụ. Phải là vợ chồng hoặc cha con mới được chấp thuận...
Nhìn nét mặt buồn rầu và thất vọng của bạn Hằng cảm thấy tội nghiệp.
Như vậy là không có cách nào để cháu bảo trợ gia đình của chị?
Có nhưng em chỉ sợ chị không làm được hoặc chị không dám làm...
Đâu cách gì Hằng nói cho chị nghe...
Nhìn Thanh giây lát Hằng cười nói.
Đó là chị đi với diện vợ chồng hoặc diện hôn thê...
Chị không tu vi nam 2014 hiểu Hằng muốn ám chỉ điều gì...
Tức là chị kết hôn với cậu Vĩnh gì đó. Sau khi thành vợ chồng cậu Vĩnh sẽ bảo lãnh chị qua Mỹ theo diện vợ chồng. Hoặc là cậu Vĩnh về bên đó làm đơn xin cho chị đi qua Mỹ với diện là vợ chưa cưới của cậu ta. Khi tới Mỹ hai người sẽ làm hôn thú để chị được ở lại bên đó cho tới khi chị có thẻ xanh rồi trở về bên đây kết hôn với anh Đán sau đó nhập quốc tịch và bảo lãnh ảnh và hai đứa nhỏ qua Mỹ...
Vòng vo và lâu lắc quá...
Hằng cười nhẹ.
Thủ tục như vậy đó. Chị có hôn thú với anh Đán không?
Thanh lắc đầu.
Tụi này lấy nhau mười mấy năm, có hai mặt con mà cũng không có hôn thú...
Như vậy chị không cần phải ra tòa xin lỵ ảnh. Chị chỉ cần tới phường xin một cái công hàm độc thân... Em nói như vậy mà chị có chịu làm không?
Để chị về bàn lại với anh Đán. Nếu ảnh chịu thời chị sẽ nhờ em làm nha...
Hằng tươi cười thốt.
Chị tính với ảnh đi. Chỉ có cách đó chị mới qua Mỹ trước xem tu vi nam 2014 rồi mấy năm sau về bảo trợ gia đình sang...
Đi bộ trên đường mà đầu óc của Thanh rối bời. Việc giản dị lại hóa ra không giản dị như nàng tưởng. Nó có nhiều phức tạp và tế nhị vì dính líu hay liên hệ tới tình cảm. Muốn được qua Mỹ nàng phải giả vờ làm vợ Vĩnh, phải sống chung nhà, phải làm tất cả mọi chuyện của một người nội trợ ngoại trừ việc chăn gối. Nghĩ tới đó Thanh lắc đầu thở dài.
Mợ... Mợ... Mợ đi đâu vậy mợ?
Thanh ngơ ngác khi nghe có giọng nói quen quen bên tai mình. Nhìn về bên trái nàng thấy Vĩnh đang hấp tấp bước tới chỗ nàng đứng chờ xe. Thấy nét mặt tái xanh và ủ dột của mợ năm Vĩnh hỏi bằng giọng săn đón.
Mợ sao vậy mợ? Mợ bịnh hả mợ?
Thanh gật đầu trả lời.
Mợ bị nhức đầu và chóng mặt...
Phòng của Vĩnh ở gần đây vậy mợ về phòng nghĩ rồi Vĩnh lấy thuốc cho mợ uống...
Nói xong Vĩnh nắm tay Thanh và tu vi 2014 tuoi ty nàng để cho người cháu chồng dìu về khách sạn.. Khi bước vào cửa khách sạn nàng hơi do dự và lúng túng khi thấy những cặp mắt nhìn mình một cách soi mói.
Cúi đầu xuống Thanh bước song song với Vĩnh trên hành lang trải thảm màu xanh. Nàng cảm thấy người như lên cơn sốt thực sự khi cùng Vĩnh bước vào thang máy nhỏ hẹp.
Phòng của cháu đó mợ...
Vĩnh mở cửa rồi đứng yên như có ý nhường cho mợ năm của mình vào trước. Thanh cảm thấy hồi hộp, khó thở và hai lòng bàn tay ươn ướt mồ hôi khi bước vào căn phòng của người cháu chồng.
Mợ nằm lên giường đi rồi Vĩnh lấy thuốc cho mợ uống...
Thanh nhìn Vĩnh. Bắt gặp nụ cười tự nhiên và khuôn mặt bình thường không có nét gì khác lạ của Vĩnh nàng khẽ thở dài nằm xuống giường. Không khí trong phòng mát lạnh khiến cho nàng rùng mình.
Mợ lạnh hả mợ... Để Vĩnh đắp mền cho mợ...
Thanh tu vi 2014 tuoi dau hơi mỉm cười khi chiếc mền ấm áp phủ lên người. Nhìn lên trần nhà trắng muốt nàng bàng hoàng như đang sống trong mơ. Nằm im trong căn phòng này nàng cảm thấy lòng bình yên và êm ả. Nhạc êm êm, dìu dịu. Từ lâu nàng toàn nghe những lời cộc cằn thô lổ. Những tiếng chửi thề tục tủi. Tiếng xe gắn máy rú điếc tai. Tiếng muỗi vo ve ban đêm. Tiếng ca tân nhạc, cải lương hay vọng cổ. Giờ đây nằm trên chiếc giường nệm êm ái, ấm áp, thoang thoảng mùi đàn ông... Nghĩ tới đó Thanh nhắm mắt lại không dám nghĩ tiếp.
Mợ uống viên tylenol này rồi nằm nghỉ đi mợ... Khi nào mợ khỏe Vĩnh đưa mợ về...
Thanh há miệng cho Vĩnh bỏ viên thuốc vào rồi gượng ngồi dậy uống hớp nước lạnh. Nằm xuống giường, kéo mền lên tới cổ nàng nhắm mắt lại. Lát sau nàng thở đều. Đứng nhìn mợ năm của mình giây lát Vĩnh bỏ ra ngoài phòng khách rồi mở cửa phòng bước ra hành lang. Mười phút sau anh có mặt trong một tiệm bán tivi.
Thanh thức dậy sau một giấc ngủ dài. Nàng vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo tu vi 2014 tuoi dau để biết mình đang ở đâu. Nhìn lên trần nhà rồi nhìn quanh căn phòng lạ nàng mới dần dần nhớ ra. Giật mình nàng ngồi dậy dáo dác tìm kiếm.
Vĩnh... Vĩnh...
Dù tiếng nàng gọi yếu ớt nhưng Vĩnh cũng nghe được. Nghe tiếng động và cánh cửa phòng mở nàng quay nhìn. Vĩnh ló đầu vào với nụ cười tươi tắn và giọng nói đầy săn sóc:
Mợ khỏe rồi hả mợ...
Thanh gật đầu.
Cám ơn cháu... Mợ khỏe rồi... Mấy giờ rồi hả cháu?
Đưa tay xem đồng hồ Vĩnh trả lời.
Dạ hai giờ chiều rồi mợ...
Hốt hoảng Thanh ngồi bật dậy.
Mợ phải về... Hai đứa nhỏ ở nhà lâu quá...
Vĩnh cười nói trước khi khép cửa lại.
Mợ sửa soạn đi rồi Vĩnh đưa mợ về...
Đợi cho cánh cửa khép lại Thanh mới rời giường. Chải sơ lại mái tóc, vuốt sơ lại áo dài, nhìn mình trong gương giây lát nàng mở cửa bước ra.
Mợ xong rồi...
Thấy Vĩnh vác trên vai một cái thùng to tướng nàng động tính tò mò.
Cháu vác cái gì vậy?
Tivi...
Nhìn nét mặt hơi ngơ ngác Vĩnh biết mợ năm không hiểu mình nói cái gì.
Tivi là tiếng đọc tắt của chữ television đó mợ. Máy truyền hình này con mua cho cậu mợ và hai em để giải trí...
Thanh cười im lặng. Dù không nói ra nàng thầm cám ơn cháu chồng của mình. Đó là một mơ ước nhỏ nhoi mà gia đình nàng cần nhưng không bao giờ có đủ tiền để mua.
Cháu mua cho gia đình cậu mợ nhiều thứ quá...
Vĩnh cười.